Thông báo.
Tất cả bài đăng có liên quan đến quảng cáo của thành viên, xin vui lòng đăng vào mục Linh Tinh. Chúng tôi tự động xoá những bài viết đăng không đúng chương mục. Cám ơn

Mối tình đẹp cho tuổi xế chiều....

Paulne
Bài viết: 441
Ngày tham gia: T.Ba Tháng 12 08, 2015 1:29 pm
Liên hệ:

Mối tình đẹp cho tuổi xế chiều....

Gửi bàigửi bởi Paulne » T.Hai Tháng 11 13, 2017 12:12 am

Như Là Chiếc Lá Cuối Cùng...

Vài năm trước, mỗi ngày đi làm, Jim đều được ông Jake, một người hàng xóm đã cao tuổi đưa cho một tờ tiền mặt 5 đôla. Ông nhờ Jim ghé qua một quán cà phê trên đường để mua hộ một gói cà phê có giá 4 đôla.

Thói quen này của ông Jacke đã duy trì đến mấy năm nay rồi. Và để đáp trả lòng tốt của Jim, ông Jake sẽ nhận làm cỏ, tỉa cây trong vườn nhà anh.

Sau một thời gian lâu, bà chủ quán cà phê cũng đã quen với Jim. Bà ngày nào cũng chuẩn bị một gói cà phê và một đồng đô la tiền lẻ để trả lại.

Đôi lúc, Jim cũng rất tò mò và hỏi ông Jake:
- "Tại sao ông không mua nhiều nhiều rồi để dành?"
ông Jacke lắc đầu và cười nói:
- "Không, tôi thích như thế này hơn, mỗi ngày một gói cà phê mới tốt."

Có một lần, Jim có việc gấp nên anh liền mua tạm cà phê ở một cửa hàng khác. Không ngờ, ông Jake khi nhận được cà phê dù còn chưa mở ra đã nói: "Đây không phải loại cà phê mà tôi muốn."

Jim rất bất ngờ, anh liền thử mấy lần sau đều mua ở nơi khác, nhưng dù cà phê đã được đóng gói y như vậy, ông Jake chỉ liếc mắt qua đã phát hiện ra rồi. Từ đó, Jim không còn thử ông nữa.

Mấy năm sau, sức khỏe của ông Jake đã không còn được tốt như trước đây. Nhưng hàng ngày ông vẫn đều nhờ Jim mua cho mình một gói cà phê. Mỗi lần khi đưa 5 đôla cho Jim, ánh mắt của ông lại chất chứa đầy sự chờ mong.

Cho đến một hôm, ông Jake nằm trên giường bệnh nhẹ nhàng cầm tờ một đôla và hỏi Jim:
- "Thời gian lâu như vậy, chẳng lẽ cậu không biết gì sao?"
Jim nhìn ông lão hàng xóm và lắc đầu. Ông lão nói tiếp:
- "Tôi luôn luôn muốn mua cà phê ở cửa hàng đó, là vì người bán cà phê cho cậu là Elina.". Bà ấy là người mà tôi yêu nhất. Năm đó, mẹ của bà ấy chê tôi là một kẻ nghèo nàn, nên đã chia rẽ chúng tôi. Tôi chỉ có thể đau lòng mà ra đi. Nhiều năm sau này, vợ tôi bị bệnh qua đời, các con cũng đã trưởng thành có gia đình. Tôi đã quay trở lại nơi đó tìm hiểu và biết bà ấy bán cà phê ở cửa hàng đó. Bà ấy cũng đã sớm mất chồng. Cả hai người chúng tôi đều không quên ước định của tình yêu đầu năm xưa. Nhưng tôi không muốn quấy rầy đến cuộc sống bình yên của bà ấy, nên lặng lẽ sống ở đây. Cũng từ đó, tôi nhờ cậu mua cà phê hộ tôi."

Ngừng một lúc để lấy sức, ông Jake nói tiếp:
- "Hồi đó, vì bị cấm không được gặp nhau nên chúng tôi đã đặt ra một ám hiệu. Đó là lấy tờ một đô la gấp thành một hình tam giác, để trong một bì thư, rồi nhờ người gửi thư đưa cho nhau, ngụ ý nói rằng mình vẫn bình an. Cho nên, mỗi lần nhờ cậu mua cà phê, tôi đều gấp tờ tiền thành một hình tam giác. Còn Elina, mỗi lần trả lại tôi tờ một đô la, bà ấy cũng đều gấp thành một hình tam giác. Cứ như thế, dù chúng tôi không gặp lại nhau nhưng đều biết người kia vẫn bình an, khỏe mạnh. Bây giờ, tôi sắp phải đi rồi, nhưng nếu Elina không nhận được tin tức của tôi, bà ấy hẳn sẽ rất lo lắng. Dưới giường của tôi có một chiếc hòm, bên trong đều là những tờ 5 đô la đã gấp thành hình tam giác rồi. Xin cậu hãy giúp tôi tiếp tục mua cà phê ở chỗ bà ấy!. Ông Jake nói xong, liền nhắm mắt lại và ra đi.

Hôm sau, trong đám tang của ông Jake, Jim đã mang đến một chiếc hòm khác. Trong chiếc hòm ấy, toàn là những gói cà phê đã được gói sẵn và còn có rất nhiều những tờ tiền một đô la được gấp thành hình tam giác.

Nửa năm trước, bà Elina đã bị bệnh nặng mà qua đời. Trước khi ra đi, bà đã giao chiếc hòm này cho Jim và nhờ anh hàng ngày gửi cà phê và tờ 1 đô la cho ông Jake.

Quay về “Truyện Tình Yêu”

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách