Cô gái khuyết tật gốc Việt được cha mẹ Mỹ nuôi đã làm nên kỳ tích tại Mỹ

Tưởng chừng không ai bất hạnh bằng cô bé Haven khi cha mẹ ruột qua đời, một mình côi cút trên cõi đời với hai chân không còn lành lặn. Nhưng lại cũng khó ai có trái tim quả cảm như cô. Được cha mẹ người Mỹ nuôi, cô đã không ngừng vượt lên số phận và trở thành một vận động viên tạo nên kỳ tích tại Mỹ.

Nhà văn Norman Kusin từng nói rằng: “Cái chết không phải là điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời. Sự mất mát lớn nhất là để cho tâm hồn lụi tàn ngay khi còn sống”.

Và đúng như vậy, Haven – cô bé với trái tim quả cảm đã bất chấp nỗi đau khổ tột cùng trong quá khứ, tạm quên đi cái chết đau thương của cha mẹ ruột để ươm mầm một ước mơ tốt đẹp: Đó là được trở thành vận động viên bơi lội với đôi chân vốn chẳng còn lành lặn!

Haven cảm thấy rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại.

Quá khứ đầy bất hạnh
Haven sinh ra vào năm 2003 với cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh. Nhưng thay vì được mọi người yêu thương, cô bé lại trở thành tâm điểm bàn tán của số đông dư luận.

Họ cho rằng Haven là hậu quả từ một cuộc ngoại tình nên thường xuyên mỉa mai bằng lời lẽ cay đắng. Trước sức ép kinh khủng ấy, cha mẹ em quyết định ôm theo đứa con gái mới sinh và dùng mìn tự chế để kết thúc tất cả.

Dù may sống sót, song Haven lại vĩnh viễn mất đi đôi chân của mình. Em cũng không nhận được sự chăm sóc đầy đủ do ông bà nội quá nghèo và khó có thể chi trả khoản viện phí quá lớn cho đứa cháu đáng thương.

“Chúng tôi đành tiếp nhận đứa trẻ vào trại mồ côi. Tuy nhiên, thông qua quỹ từ thiện Touch A Life Foundation thì gia đình ông Rob và bà Shelly Shepherd tới từ thành phố Carthage, bang Missouri, Mỹ đã ngỏ ý nhận nuôi cô bé vào năm 2005”, một người làm công tác Xã hội cho biết.

 

Cô bé đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi khi cha mẹ mất sớm, còn bản thân bị mất đi hai chân từ khi còn quá nhỏ.

Sau thời gian bàn bạc, gia đình ông Rob đã đáp thẳng chuyến bay sang Việt Nam để hoàn tất các thủ tục nhận nuôi Haven – khi đó mới chưa đầy 20 tháng tuổi. Họ nói rằng cô bé thực sự quá đáng yêu và khiến người đối diện cảm thấy rất ấm áp.

“Trái tim tôi mách bảo mình phải làm gì đó để giúp đỡ Haven. Con bé chẳng bao giờ chịu ngủ trừ khi được nắm tay Rob, hóa ra  nó ngầm lựa chọn chúng tôi làm cha mẹ thứ hai ngay từ phút ban đầu”, bà Shelly nói.

Vượt qua rào cản về ngoại hình khuyết tật
Haven luôn cố gắng vượt qua mọi khó khăn, hay thậm chí là rào cản về ngoại hình khuyết tật để trở thành một người bình thường nhất. Em còn được nhận vào đội tuyển bơi lội vào năm 12 tuổi, nhiều khả năng sẽ đại diện nước Mỹ tham dự giải Paralympics 2020 hoặc 2024.

Haven chụp cùng cha mẹ nuôi tại Mỹ.

Trước đó, Haven luôn nỗ lực bước đi trên đôi chân giả để từng bước thực hiện giấc mơ của mình: “Cháu còn nhớ khi quan sát những đứa trẻ khác chơi bóng rổ, cháu nghĩ mình chẳng thể nào làm được như các bạn ấy bởi bản thân thiếu đi đôi chân.

Nhưng một người chị gái lại lên tiếng khích lệ và nói cháu đừng nên ngồi than vãn như vậy. Từ giây phút ấy, cháu quyết định tham gia nhiều bộ môn Thể thao khác nhau – đặc biệt là bơi lội.

Khi xuống nước, cháu có thể tháo bỏ đôi chân giả rồi cứ thế vùng vẫy trong thế giới rộng lớn”.

Hiện thực hóa ước mơ
Haven dần trở thành một vận động viên bơi lội xuất sắc và có cơ hội đại diện cho nước Mỹ tham dự giải Paralympics 2020 tổ chức tại thủ đô Tokyo, Nhật Bản. Cô bé cảm thấy rất tự hào khi mọi nỗ lực của bản thân được đền đáp xứng đáng.

Cô bé dũng cảm đã hiện thực hóa ước mơ của chính mình.

Ngoài ra, Haven còn góp mặt trong dự án Models of Diversity – một chương trình với mục đích truyền cảm hứng cho những trường hợp bị khuyết tật khác trên toàn thế giới.

“Cháu muốn họ thấy rằng, sự khác biệt chẳng có gì là xấu khi bản thân chúng ta biết cố gắng và theo đuổi đam mê tới cùng. Cháu tin họ vẫn sẽ hạnh phúc, vẫn tìm được đích đến tuyệt vời nếu không bị nỗi buồn lấn át mất lý trí”, cô bé nhấn mạnh.

Giờ đây, Haven thường ghé thăm các bệnh nhân khuyết tật thiếu chi để truyền cảm hứng sống cho họ.

Ngoài những hoạt động trên, Haven cũng thường xuyên ghé thăm các bệnh nhân khuyết tật thiếu chi tại bệnh viện nhằm giúp những người này có thể sớm chấp nhận hoàn cảnh và tiếp tục vươn lên trong cuộc sống.

“Cháu không thể ước mình có đôi chân lành lặn, cháu luôn muốn sống đúng với thực tại – cho dù nó có khắc nghiệt tới đâu. Bởi vậy, cháu luôn muốn mọi người hãy biết mỉm cười và biến mọi thứ trở nên tươi đẹp hơn.

Chẳng có điều gì có thể làm chúng ta khuất phục, trừ khi bị hóa đá trong chính tâm hồn mình”.

Related posts

Leave a Comment